Friday, 21 September 2018
Văn Hóa

Truyền thuyết kỳ lạ về Hoa Tuyết công chúa: Đừng bao giờ tùy tiện phát lời thề nguyện


Xưa có một thôn làng hoang vắng nằm nép dưới chân đồi, nơi ấy đất đai cằn cỗi, không thể trồng trọt, khí hậu cũng không thuận lợi. Trong làng chỉ thưa thớt vài hộ dân sinh sống. Một ngày kia có một ông lão và một thiếu niên có việc phải đi xa, họ không hẹn mà gặp gỡ giữa đường, vì vậy bèn kết thành bạn đồng hành.

Mục đích họ ra ngoài lần này, là du ngoạn hay là tìm cầu danh lợi, hoặc là vì kiếm sống, cũng có thể là vì để thăm người thân bạn bè – dẫu là vì lý do gì thì ngoài họ ra không có ai hay biết. Họ khởi hành rốt cuộc đã bao lâu rồi, cũng không ai biết được. Thời ấy, phương tiện giao thông thiếu thốn, con đường gập ghềnh trắc trở khó đi, nên với những người đi xa thật là có cảm giác khổ sở khi phải cất từng bước chân. Những nỗi khổ mà một già một trẻ gặp phải trên đường, quả thật là điều chúng ta khó mà hình dung được.

Họ rời khỏi quê nhà đồng hành với nhau, đã trải qua rất nhiều ngày tháng, sau khi xong việc lại cùng nhau trở về quê nhà. Một ngày kia, khi đi qua một nơi hoang vu, không rõ duyên cớ gì mà cả hai đều bị lạc đường. Dù đã phải lần mò cả một ngày trời nhưng cũng không có ai giúp họ chỉ dẫn đường đi. Trời sắp tối rồi, hai người vừa đến một con sông chảy xiết, trên sông không có cầu, mặt sông lại không có lấy một con thuyền, làm thế nào cũng không có cách vượt sang bờ bên kia.

Trong lúc hai người còn đang hoang mang, thì bỗng bầu trời xuất hiện mây đen vần vũ, đám mây mỗi lúc một dày, đồng thời từng cơn gió bắc cũng bắt đầu thổi đến. Gió tuy không lớn lắm, nhưng tạt thẳng vào người, thật có cảm giác tê cóng toàn thân. Trong chốc lát, những bông hoa tuyết bắt đầu rơi xuống. Lúc này chàng thiếu niên cắn răng chịu đựng giá lạnh, hô lên rằng: “Tuyết thật mới trắng làm sao! Tuyết thật mới trắng làm sao!”.

Đáng thương thay cho ông lão, bởi tuổi cao sức yếu, ông không thể chịu đựng được cái lạnh, toàn thân cứ thế run rẩy cả lên.

“Ài! Loại thời tiết này thật đúng là bất hạnh của người đi đường mà!”, ông lão than thở.

Bởi đã đi suốt cả một ngày trời, lại cộng thêm mệt mỏi rã rời, ông liền ngồi bệt xuống mặt đất, kéo ngay ngắn áo quần đang mặc trên người, rồi hai tay ôm chặt lấy hai đầu gối, hy vọng như vậy có thể ấm áp hơn một chút. Chàng thiếu niên cũng đưa hai bàn tay lên trước miệng, không ngừng hà hơi, rồi đưa mắt quan sát kỹ càng xung quanh.

Một lúc sau, chàng nhìn thấy phía trước có một gian nhà tranh nho nhỏ. Chàng rất lấy làm vui mừng, vội chạy đến xem thử thì thấy gian nhà trống không. Phải chăng chủ nhân của ngôi nhà đã ra ngoài kiếm củi, hoặc là đã chèo thuyền đi xa rồi? Dẫu sao, chàng đã tìm được ngôi nhà nhỏ này, trong lòng thật vui mừng làm sao. Chàng an ủi bản thân rằng: “Nhà tuy nhỏ thật, nhưng ngay lúc tiết trời như vậy, có thể tìm được một chỗ để mà nương thân, quả thật là đã may mắn lắm rồi!”. Nói xong, chàng thiếu niên liền chạy đến bên bờ sông, dìu ông lão cất từng bước về phía ngôi nhà.

Hai người đi vào trong gian nhà tranh, tìm kiếm xung quanh, thì thấy bên trong bài trí rất đơn giản, không có gì để ăn, cũng không có đèn, chỉ thấy trong góc tường là một đống lá cây khô ráo và rất sạch sẽ. Cả hai liền rải lá làm nệm, rồi nằm xuống lấy quần áo trong tay nải đắp lên người. Bởi họ thật sự quá mệt mỏi rồi, nên chỉ trong chốc lát đã ngủ rất say.

Bên ngoài gió tuyết đan xen, nhưng cả hai dường như hoàn toàn không hay biết. Đến nửa đêm, một cơn gió thổi làm chàng thiếu niên đột nhiên tỉnh giấc. Chàng mở mắt, thấy hai cánh cửa đã bị gió thổi tung. Nhìn ra bên ngoài, thấy tuyết vẫn rơi vẫn rơi, từng đụn tuyết đã cao quá đầu người, sức gió cũng không ngừng tăng mạnh.

Chàng thiếu niên lẩm bẩm rằng: “Cơn gió chết tiệt đã thổi toang cánh cửa, tuyết lạnh cóng cũng bắt đầu tạt vào chân mình rồi. Cứ thế này thể nào mình cũng bị cóng chết, mình phải dậy đóng cửa lại mới được”. Nói xong, chàng liền ráng chịu đựng cái lạnh, từ trong đống lá khô ngồi dậy.

Đột nhiên, chàng nhìn thấy trong nhà có một cô nương đang quỳ ngay bên cạnh người bạn già của mình. Dường như cô gái đang nhìn xuống ông lão, mặt của nàng cũng dần dần dựa sát vào mặt ông. Chàng trai trẻ nhìn sang, phát hiện cô gái ấy trông vô cùng xinh đẹp, trên người nàng mặc bộ quần áo trắng tinh, tóc cũng trắng như tuyết, càng tô thêm vẻ tú mỹ tuyệt trần.

(Ảnh minh hoa: youtube.com)

Nàng đặt hai bàn tay lên người ông lão, trên móng tay vẫn còn những mảng băng óng ánh dính chặt ở đó. Trong đêm thâu, hơi thở của nàng cứ bay lên hệt như làn khói trắng. Chàng thiếu niên ở bên cạnh nhìn xem, trong tâm cảm thấy rất kỳ lạ. Một lúc sau khi nàng ngồi dậy, chàng thiếu niên nhìn ngắm kỹ lưỡng, thấy diện mạo cô nương này thật vô cùng xinh đẹp, thân hình mảnh mai cao ráo. Những lúc nàng ta bước đi, có tuyết từ trên người nàng lả tả bay xuống. “Điều đó thật chẳng khó khăn gì!”, nàng khẽ nói. Lời còn chưa dứt, vị cô nương ấy đã đứng ngay bên cạnh chàng thiếu niên.

Chàng thiếu niên đang băn khoăn không hiểu câu nói của cô nương ấy có ý nghĩa gì, chỉ đứng ngây ra đó ngắm nhìn cô gái. Nàng ta liếc mắt nhìn chàng rồi ngồi xuống, đưa bàn tay nắm lấy tay của người thiếu niên trước mặt. Chàng vốn đã rất lạnh rồi, bây giờ bị nàng ta nắm chặt lấy tay, ngay lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh xuyên thấu khắp toàn thân, từ đầu đến chân đều lạnh cóng, tê dại. Đồng thời, dòng máu khắp người chàng cũng lạnh cóng như bị đóng băng vậy, trái tim chàng giống như bị đông cứng thành một tảng băng, xương cốt cũng như tách rời khỏi khớp. Chàng thiếu niên ngã lăn xuống đất hệt như đã chết, nhưng trong lòng vẫn rất rõ ràng, trong tâm nghĩ rằng: “Lẽ nào mình phải chết như vậy sao? Chết như vậy trái lại cũng tốt, không còn đau khổ chi nữa”.

Lúc này gò má của cô gái đó cũng dựa gần chàng, nhờ ánh sáng phản chiếu của tuyết, nàng cũng nhìn rõ gương mặt chàng. Nàng bèn đưa tay vuốt mái tóc người trai trẻ, nói rằng: “Thì ra là một thiếu niên gương mặt anh tuấn, trái tim trong sáng tựa pha lê, ta thật không nỡ hại chết chàng!”.

Thế là, nàng bèn buông lỏng cánh tay, khí lạnh cũng giảm đi, chàng lập tức bật ngay dậy hít thở một hơi thật sâu.

Cô gái tỏ vẻ nghiêm túc nói với chàng rằng: “Chàng trai anh tuấn này, hãy quên hết chuyện tối nay đi. Sau này, ngươi tuyệt đối không được nhắc đến ta và chuyện tối nay. Không những không được kể chuyện này với cha mẹ, anh, chị, em, vợ con, mà ngay cả với mặt trời, mặt trăng, các vì sao, đất, nước, lửa, gió, mưa, tuyết, ngươi cũng không được nhắc đến. Ngươi cần phải nhận lời, bây giờ, ngươi phải lập lời thề với ta”. Lời nói của nàng kiên định giống như ra lệnh, khiến chàng không thể không làm theo.

Vậy là chàng thiếu niên lập lời thề đúng y như lời của nàng ta, chàng vừa nói, trong lòng vừa sợ hãi. Khi chàng nói đến lửa… gió… mưa… tuyết…. thì bất tỉnh, khiến lời thề này không thể phát ra trọn vẹn được.

Đợi đến khi chàng tỉnh dậy thì đã là giờ ngọ giữa trưa ngày hôm sau. Lúc này, gió đã dừng lại, tuyết cũng tan ra thành từng vũng nước loang lổ trên mặt đất, ánh mặt trời ấm áp đang chiếu rọi bầu trời, hoàn toàn là một cảnh tượng khác. Chàng thiếu niên mở mắt, nhìn thấy một người làng quê có vẻ mặt nhân từ đang ôm mình trong lòng, gương mặt lộ vẻ lo lắng, một tay vừa đỡ đầu chàng một tay vừa đút từng muỗng canh nóng cho chàng.

Người làng quê trông thấy cậu thiếu niên đã tỉnh dậy, liền vui mừng nói với chàng rằng: “Cậu đã tỉnh lại rồi, thật là tốt quá, thật là tốt quá! Xem như tôi cứu cậu vẫn còn chưa muộn. Tôi đã từ ba dặm đường bên ngoài về đến đây, coi như đã cứu sống được cậu rồi! Còn về người bạn già của cậu, tôi thật sự rất tiếc. Bởi tuổi cao sức yếu, chịu lạnh lâu quá, đã không thể cứu được nữa, ông ấy đã về trời rồi”. Nói xong, người ấy ngước ánh mắt buồn bã lên bầu trời.

Chàng trai nghe xong, đau đớn than rằng: “Thương ôi! Người bạn già, người bạn già đáng thương của tôi! Ông thật là không may, lại bị gió tuyết đêm qua làm cho chết cóng rồi!”. Chàng thiếu niên đối với chuyện đêm qua, vẫn không nói một chữ nào.

Chàng trai quay người cảm ơn ân nhân, rồi không nói thêm gì nữa mà chỉ lập tức chào từ biệt. Chàng đi suốt một ngày đường, đến lúc hoàng hôn ngả bóng sau rặng núi mới về đến nhà. Với bất kỳ người nào, chàng cũng không nhắc đến chuyện đêm qua, bởi trong lòng luôn nhớ đến lời thề đã lập với cô nương nọ. Lại hình như nghe thấy âm thanh của nàng ta cứ mãi vang vẳng bên tai rằng: “Ngươi không được nhắc đến ta, cũng không được nhắc đến chuyện tối nay. Không chỉ đối với cha mẹ, anh, chị, em, vợ, con, ngươi không được nhắc đến, mà ngay đến cả với mặt trời, mặt trăng, vì sao, đất, nước, lửa, gió, mưa, tuyết cũng không được nhắc đến”. Loại thanh âm này khiến chàng vô cùng sợ hãi, luôn có một nỗi khiếp đảm trong lòng.

Lời thề này, chàng vẫn luôn nhớ mãi trong tâm. Đã nhiều năm trôi qua chàng vẫn không hề nói với bất kỳ ai về chuyện này.

***

Mùa hè một ngày kia, chàng trai bước tản bộ bên ngoài, lúc về nhà, mặt trời đã ngả về phía tây. Chàng vừa tận hưởng bầu không khí trong lành, vừa đưa mắt ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đẹp đẽ, lại vừa cất bước về nhà. Bỗng phía trước có một cô nương đi đến, nàng bước đi thanh thoát, nhìn vẻ mặt của nàng, hình như là từ nơi xa xôi khác đến.

Trên người nàng mặc trang phục màu trắng như tiên nữ, chân đi đôi giày cỏ, trên lưng có đeo tay nải quần áo, hoàn toàn là hành trang đi xa của người thời đó. Nhìn nàng ta trông dáng vẻ đã mệt mỏi lắm vậy, đi không được một quãng, liền ngồi xuống nghỉ ngơi. Bởi vậy, chỉ một lúc sau chàng trai đã bắt kịp. Chàng thấy nàng rất duyên dáng yêu kiều, đồng thời cũng đồng cảm với những khó khăn vất vả khi phải đi xa nhà, nên bèn bước lên trước hỏi thăm rằng: “Cô nương, cho hỏi nàng đi đâu vậy?”.

(Ảnh minh họa: tansinh.net)

Nàng ngẩng mặt nhìn nhìn chàng trai, dịu dàng đáp rằng: “Thưa công tử, tôi đang trên đường đến kinh thành. Tôi có một người chị em hiện đang ở kinh thành, vậy nên muốn tiện đường đến nhà chị ấy ở một thời gian”.

Chàng trai hỏi: “Thế nàng tên gọi là gì?”.

Cô gái đáp: “Tôi tên là A Ngọc”.

Chàng trai nhìn ngắm nàng hồi lâu, tuy cảm thấy nàng rất xinh đẹp, nhưng dường như không có lấy một chút huyết sắc, bèn hỏi rằng: “A Ngọc, sao mặt cô nương lại trắng bệch thế kia?”.

“Ôi, công tử ơi, bởi trên suốt đường đi tôi đã chịu không ít khổ cực, cộng thêm tiết trời nóng nực…”. Nàng ta vừa mới nói xong, hai chân đứng không đứng vững nữa, liền ngã khuỵu xuống đất bất tỉnh.

Cứu người là quan trọng nhất, nên chàng bèn ôm chầm lấy cô nương nọ, rồi một mạch chạy về đến tận nhà. Đầu của nàng ta cứ luôn dựa vào ngực chàng, nên phải mất một hồi lâu, chàng mới về đến nhà. Điều khiến chàng cảm thấy khó hiểu nhất là, ngay giữa mùa hạ như thế này, tiết trời lại nóng nực, theo lý mà nói, cô gái dựa vào người mình lâu đến vậy, thì dù cho không ra mồ hôi cũng nên phát nhiệt mới phải. Nhưng sao chàng lại cảm thấy nàng ta dựa càng lâu thì người lại càng lạnh? Chàng trai tự lẩm bẩm rằng: “Thật đúng là kỳ lạ mà! Ngày hè sao lại có thể lạnh đến vậy được chứ? Hay là bởi mặt trời đã xuống núi rồi”.

Chàng trai ôm cô gái về nhà, một lúc sau, A Ngọc cũng tỉnh dậy. Nàng tươi cười cảm ơn chàng và lão phu nhân, bởi cả hai đã cứu giúp nàng. Rồi lại mượn cớ là cảm nắng, thân thể yếu ớt không thể tiếp tục lên đường, nàng bèn xin được tá túc ở nhà chàng trai một thời gian.

Hàng ngày, nàng giúp đỡ mẹ chàng làm những việc lặt vặt trong nhà. Bởi nàng rất chuyên cần nên được mọi người yêu mến. Chàng trai cảm thấy nàng trông rất đỗi xinh đẹp, thường cùng trò chuyện trò với nàng, lại cảm thấy nàng dịu dàng chu đáo, đã đem lòng yêu nàng tự lúc nào không hay. Không lâu sau, hai người sánh bước nên duyên vợ chồng. Từ đó, A Ngọc cũng không còn nhắc đến chuyện lên kinh thành nữa, cùng chàng trai sống những tháng ngày tháng hạnh phúc vui vẻ.

Cũng kể từ đó, dung mạo của A Ngọc ngày càng đẹp hơn. Đôi tay nàng tuy làm đủ các công việc, nhẹ có, nặng có, một ngày bận rộn từ sáng sớm cho đến lúc tối mịt, nhưng vẫn mềm mại như ngọc vậy, vô cùng duyên dáng yêu kiều. Nàng mỗi ngày đều phải phơi dưới nắng, nhưng da dẻ vẫn trắng ngần như tuyết. Về sau, hai vợ chồng có với nhau một đàn con thơ, đứa nào đứa nấy đều xinh đẹp giống y như mẹ vậy. Thân thể của các con vô cùng tráng kiện, tinh thần lại rất sung mãn, giống hệt như một nhóm tiểu thiên thần, mọi đứa trẻ trong làng đều không thể sánh được.

Từng năm từng năm cứ thế trôi đi, A Ngọc tuy cả ngày đều bận rộn với công việc, nhưng trước sau vẫn giống như thiếu nữ, trẻ trung tươi tắn, không già đi chút nào. Gương mặt cũng không có nếp nhăn, thị lực vẫn không hề suy giảm, tóc mai vẫn không bạc đi. Mọi người trong làng nhìn thấy đều cảm thấy kỳ lạ, mọi người bàn tán với nhau rằng: “Kỳ lạ thật, người phụ nữ đó sao không già đi chút nào vậy? Lẽ nào nàng ta có yêu thuật gì chăng?”.

Lại có người nói: “Chồng của A Ngọc thật đúng là có phúc khí mà. Có được một người vợ tốt, vừa xinh đẹp lại vừa chăm chỉ dịu dàng, còn có một đàn con xinh đẹp khỏe mạnh nữa!”. Mọi người bàn tán, đoán già đoán non thế này thế nọ, nhưng đại đa số đều tỏ ra ngưỡng mộ gia đình chàng.

Mấy năm sau, vào một buổi tối mùa đông, sau khi các con đã lên giường đi ngủ rồi, A Ngọc liền cùng với chồng ở gian phòng bên cạnh đốt lửa sưởi ấm. Bởi tiết trời quá lạnh, lửa trong bếp lò tỏa ra rất nóng, cửa trước cửa sau đều đóng chặt lại. Ngoài trời tuyết cũng rơi rất lớn. A Ngọc vừa sưởi ấm, vừa khâu vá quần áo trong phòng. Trên bàn thắp một ngọn đèn, ánh đèn lập lòe phản chiếu lên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng. Chồng của A Ngọc trông thấy vậy, trong lòng bất giác cao hứng, lớn tiếng gọi nàng, nói rằng: “Nương tử yêu dấu, khi nãy nhìn thấy gương mặt của nàng, nõn nà trắng trẻo đáng yêu, bất giác ta nhớ đến một sự việc kỳ lạ đã xảy ra rất nhiều năm rồi. Nàng có muốn nghe hay không?”.

A Ngọc dường như không nghe thấy lời chồng, chỉ cặm cụi lo may áo, không hề lên tiếng đáp lại. Chàng thấy vợ không lên tiếng, thiết nghĩ chắc là nàng đang chờ mình nói tiếp, bèn tiếp tục câu chuyện rằng: “Chuyện tối hôm đó, chẳng biết là chân thật hay là ảo mộng, ta cũng không nhớ rõ nữa. Dù là nằm mơ, nhưng kể ra cũng thật kỳ lạ, khi đó ta cảm thấy hình như mình vốn không hề ngủ”.

A Ngọc vẫn không để ý đến chàng, chỉ lo may áo. Hiển nhiên, nàng đối với câu chuyện này không một chút hứng thú. Nhưng nàng không hề ngăn chồng nói tiếp, bởi nàng là người vợ tốt, không muốn khiến chồng mình mất hứng.

Chàng nhớ lại tình cảnh trong quá khứ, lại nhìn người vợ xinh đẹp của mình, vui vẻ nói tiếp: “Khi đó ta nhìn thấy một cô gái, trông cũng xinh đẹp giống hệt như nàng vậy, vừa trắng trẻo vừa nõn nà lại yêu kiều duyên dáng”. Chàng càng nói càng cao hứng.

Lúc này, A Ngọc không thể nhẫn nại thêm được nữa, nàng không ngẩng đầu nhìn chồng mình, vẫn vừa may áo vừa hỏi rằng: “Cô gái đó sau này rốt cuộc thế nào vậy?”.

“Câu chuyện của nàng ấy, ta về sau cũng không hề nói lại với bất kỳ ai. Nàng là nương tử yêu quý nhất của ta, vậy nên ta mới nói với nàng chuyện này”. Chàng liền đem chuyện trước đây, từ đầu đến cuối kể hết một lượt. Lại kể với A Ngọc, rằng chàng và người bạn già của mình trên đường gặp phải tuyết lớn như thế nào, liền chạy đến một gian nhà tranh nhỏ tá túc, rồi người bạn già của chàng bị cô gái bí ẩn đó làm chết ra sao, tất cả đều nhất loạt nói ra. A Ngọc im lặng ngồi nghe, không hề lên tiếng, trong khi chồng vẫn say sưa kể.

“Về sau, cô gái đó bước đến bên cạnh ta, nhìn ta một cái rồi nói rằng: ‘Thì ra là một thiếu niên, một thiếu niên anh tuấn, ta thật không nỡ lòng nào hại chết y’. Ôi! Trời ơi! Trên người nàng ta quả thật lạnh kinh khủng! Thật sự rất lạnh… Về sau, nàng ấy bắt ta lập một lời thề, ta quả nhiên đã lập lời thề đúng y như lời của nàng ấy, lời thề còn chưa nói xong, thì ta đã ngất đi rồi, nàng ấy cũng bỏ đi không còn tung tích”.

A Ngọc nghe chồng nói xong, gương mặt trở nên băng giá, cơn giận ngút trời, tức tối nói rằng: “Không phải ta đã căn dặn chàng rằng, chuyện tối hôm đó không được nói với cha mẹ, anh chị em, vợ con? Không phải ta đã nói với chàng rằng, dù cho ngay cả với mặt trời, mặt trăng, vì sao, đất, nước, lửa, gió, mưa, tuyết cũng không được nhắc đến hay sao? Chẳng phải đó là lời thề chàng đã lập với ta? Chàng đó, chàng thật đúng là kẻ bất tín, bất trung, sao lại có thể dễ dàng phá bỏ lời thề của mình như vậy chứ?”. Nói xong, A Ngọc liền quăng chiếc áo trên tay xuống đất, nàng chạy đến chỗ các con, hôn tạm biệt từng đứa một. Nàng nuốt nước mắt, trong lòng thật không nỡ phân ly, nhưng nàng không đi không được.

Đứa con lớn kêu lên: “Lạnh quá… Lạnh quá!”. Nàng vội kéo chăn đắp cho nó. Đứa con út vừa khóc vừa luôn miệng gọi: “Mẹ! Mẹ!…”, đồng thời duỗi hai bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh. A Ngọc nhìn mấy đứa trẻ hoạt bát đáng yêu, trong lòng chua xót cùng cực, đau đớn khóc không thành tiếng. Một lúc sau, nàng bước đến bên chồng.

Rồi nàng nức nở kể rằng, nàng vốn là Hoa Tuyết công chúa, không có tình yêu, cũng không có hận thù, chỉ có một khao khát là được trở thành người… Nhưng bởi nàng là yêu nữ, trái tim toàn một màu băng giá mà không có được hơi ấm của tình người, nên mới phải lang thang suốt 500 năm thu thập tinh huyết thì mới có thể trở thành người.

(Ảnh minh họa: kknews.cc)

Nhưng nàng cần một lời thề của chàng, để có thể hoàn toàn đoạn tuyệt với thân phận yêu nữ. Vậy mà chỉ một phút nông nổi, một chút cao hứng chàng đã phá bỏ lời thề ấy, khiến nàng vĩnh viễn không thể ở lại được nữa rồi.

“Hẹn gặp lại! Cho đến tận bây giờ, ta vẫn thật không nỡ lòng nào hại chết chàng. Cũng là bởi mấy đứa con này của ta, sau khi ta đi rồi, chàng nhớ hãy đối xử tốt với chúng”.

Chàng trai lúc này ngây ra như khúc gỗ, mở to mắt nhìn nàng mà chẳng biết phải làm sao. Chỉ thấy gương mặt nàng bỗng chốc biến thành trắng như tuyết, y phục trên người cũng trở nên trắng tinh không tỳ vết, mái tóc trên đầu cũng biến thành một màu trắng tinh, hơi từ trong miệng nàng thở ra bay lên cao trông như những làn khói trắng, giống hệt như cô gái mà chàng đã gặp thời niên thiếu trước đây.

A Ngọc lớn tiếng nói: “Tạm biệt! Tạm biệt!”. Tiếng vọng của nàng vừa sắc nhọn vừa đau thương, xuyên thẳng vào tim người, giống như gió bắc mùa đông, lạnh thấu tận xương tủy. Thân hình nàng lập tức lơ lửng bay lên không trung, mỗi lúc một lên cao. Một lúc sau, bóng ảnh nàng đã hoàn toàn biến mất không thể tìm thấy được nữa.

Thiện Sinh

Có thể bạn quan tâm :