Saturday, 13 October 2018
Văn Hóa

Tham lam chính là gông cùm tự trói thân mình


Có câu nói rằng: Đời người nằm giữa hai vạch sinh và tử. Vậy thì giữa sinh và tử đó, phải sống sao cho xứng một kiếp người?

Trong Phật giáo có câu chuyện cổ kể rằng:

Trước đây rất lâu, tại nước Bà La Nại ở Ấn Độ cổ có một người đàn ông cần cù chịu khó, ăn tiêu tằn tiện, nhưng vẫn phải sống cuộc đời khổ cực quanh năm. Mỗi khi kiếm được tiền, ông lại gom góp đổi lấy vàng sau đó cho vào một chiếc bình rồi niêm phong lại và chôn trong nhà. Năm tháng qua đi, thời gian tích tụ số vàng mỗi ngày một nhiều hơn, niềm vui của ông ta cũng theo đó mà dần dần tăng lên.

Ngày qua ngày, nhờ vào sự chắt bóp chi tiêu của mình, cuối cùng ông cũng tích góp được 7 bình vàng đầy. Tuy nhiên cùng với số vàng tăng lên thì sức khỏe của ông lại ngày một giảm đi. Cho đến một ngày, ông lâm trọng bệnh, nhưng vì tiền chữa trị tốn kém cho nên ông quyết định thà chết chứ không chịu bỏ tiền ra chữa bệnh.

Không lâu sau, ông qua đời…

Sau khi chết, vì tiếc nuối không dứt 7 bình vàng đầy, ông ta liền biến thành một con rắn độc, ngày ngày canh giữ số vàng của mình. Thời gian cứ như vậy qua đi, vật đổi sao dời, rất rất nhiều năm sau ông mới tỉnh ngộ ra rằng: “Chỉ vì bản thân quá tham lam, mê đắm vào tiền tài vật chất mà ta phải mang thân rắn độc, cho đến nay vẫn không thể siêu thoát”. Khi ngộ ra điều đó và quyết định mang toàn bộ số vàng đi cúng dường, rất nhanh ông đã được chuyển sinh sang kiếp mới.

Nhưng một khi đã ngộ ra đạo lý, biết gột rửa nhân tâm, thì một niệm ấy cũng đủ để phá tan gông cùm, xiềng xích, giải thoát tự thân mình. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Tương truyền, người đàn ông trong câu chuyện trên chính là một tiền kiếp của tôn giả Xá Lợi Phất, một trong mười đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca.

Khi con người quá mê đắm vào tiền bạc, vật chất, trong tâm chứa đầy lòng tham lam si hận, thì chính họ cũng đang đeo cho mình chiếc gông cùm của ngục tối. Cũng giống như người đàn ông kia, vì tham lam bủn xỉn mà phải mang thân rắn độc, ngàn năm không được siêu thoát. Nhưng một khi đã ngộ ra đạo lý, biết gột rửa nhân tâm, thì một niệm ấy cũng đủ để phá tan gông cùm, xiềng xích, giải thoát tự thân mình.

Những thứ tâm như oán hận, sân si, cũng chính là những viên gạch xây lên nhà lao, ngục tối giam hãm tâm hồn người. Nhưng khi chúng ta có thể buông bỏ mọi thứ ràng buộc, thoát khỏi cám dỗ của vật chất bên ngoài, chúng ta sẽ nhận ra rằng:

Tất cả chỉ là hư ảo

Con người nếu như sống chỉ vì tiền tài vật chất, thì sau cùng, tất cả cũng chỉ là bọt nước phù vân.

Nếu như tiền bạc, công danh không phải là thứ để theo đuổi, vậy thì điều gì mới là thứ đáng để cho chúng ta theo đuổi?

Có câu: Đời người nằm giữa hai vạch sinh và tử. Vậy giữa sinh và tử đó, có người thì an nhiên tự tại, sống một cuộc sống ý nghĩa, một cuộc sống với tâm hồn thăng hoa cao thượng, tìm được cho mình ý nghĩa chân chính để làm người. Nhưng ngược lại cũng có người như con rắn kia, sống cuộc đời cơ cực mà cuối cùng lại vô nghĩa, lầm đường lạc lối chỉ vì tham lam, si hận vào những thứ vật chất ngoài thân.

Vậy nên, tu dưỡng để thăng hoa tâm hồn, sống bao dung, độ lượng, lấy thiện đãi người, hành thiện tích đức, tìm về bản ngã, đó mới là chân lý làm người. Khi làm được như vậy, chúng ta sẽ thấy rằng cuộc sống thật nhẹ nhàng, thanh thoát, niềm vui tự tại, luôn hiện bên mình, sống một đời ý nghĩa.

Tu dưỡng để thăng hoa tâm hồn, sống bao dung, độ lượng, lấy thiện đãi người, hành thiện tích đức, tìm về bản ngã, đó mới là chân lý làm người. (Ảnh: dkn.tv)

Đó chính là:

Vạn năm một kiếp mê mờ ấy,
Nay ngày tỉnh giấc thoát cõi mê.
Buông bỏ tham si, đời an lạc
Không tranh không hận ắt thanh nhàn.

Minh Vũ 

Xem thêm: