Sunday, 22 April 2018
Văn Hóa

Muốn kiềm chế cơn giận, muốn làm nên đại sự, hãy bỏ qua những điều nhỏ nhặt


Trong cuộc sống bận rộn đầy áp lực mưu sinh, đôi lúc bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi và cần một điểm tựa, hay một cốc nước mát lạnh tưới mát tâm hồn để cân bằng và lấy lại tinh thần.

Nhưng, cuộc đời này đâu phải lúc nào cũng màu hồng và êm đềm như ý muốn. Ai cũng sẽ có những cảm xúc hỷ nộ ai lạc, rồi đôi lúc không kiềm chế được mình lại nổi cuồng phong. Và cũng không phải ai cũng có thể an nhiên tự tại mỉm cười mà đón nhận cơn cuồng phong của bạn, bởi vì “đời là bể khổ” nên họ cũng có những phiền muộn riêng của mình.

Chỉ bạn mới có thể tự kiềm chế bản thân và không mang phiền não lên thêm cho người khác, chỉ bạn mới có thể bao dung và làm dòng nước mát lành dịu ngọt tưới mát tâm hồn ai đó đang sôi sục.

Vậy thì, bạn có thể làm điều đó bằng cách nào?

Câu chuyện vị thiền sư

Trong một phòng thiền nằm ở sơn cốc nọ có một lão thiền sư, ông có vị đệ tử vô cùng chăm chỉ và nhiệt huyết. Bất luận là đi hóa duyên hay vào bếp chuẩn bị cơm nước, từ sáng đến tối, lúc nào người đệ tử cũng bận bịu luôn tay.

Thế nhưng trong tâm vị đồ đệ này có một sự giằng co rất lớn, quầng mắt mỗi ngày một thâm và cuối cùng, khi không thể chịu đựng thêm nữa, anh ta quyết định tìm đến thầy của mình.

“Sư phụ, con thấy mệt quá rồi, vậy nhưng chưa đạt được thành tích gì, xin thầy cho con biết rốt cục là vì nguyên nhân gì?” – vị đồ đệ hỏi.

Thiền sư trầm ngâm một hồi, nói: “Con hãy mang cái bát ra đây”. Vị đồ đệ liền mang bát ra.

“Được rồi, đặt nó ở đây rồi đi lấy cho ta vài trái táo”, thiền sư nói tiếp.

Không biết dụng ý của sư phụ ra sao nhưng vị đệ tử vẫn mang táo lại. Bỏ được hơn chục trái vào bát, chiếc bát đã đầy ngập.

Lúc này, thiền sư mới quay sang hỏi học trò: “Con có thể bỏ thêm táo vào cái bát này không?”.

“Không thể bỏ thêm được nữa, nếu bỏ thêm chúng cũng sẽ rơi xuống thôi thầy ạ”, người này trả lời.

“Ừ, bát đã đầy rồi đúng không? Vậy con mang ít gạo ra đây”.

Vị đồ đệ lại mang gạo đến, bỏ gạo vào bát qua kẽ hở giữa những quả táo. Không ngờ, bằng cách này, chiếc bát đựng thêm được khá nhiều gạo cho đến khi chúng bắt đầu rơi ra ngoài.

Khi ta để những thứ nhỏ nhặt đầu tiên, nó sẽ không có chỗ chứa cho những thứ lớn lao khác. (Ảnh: Pinterest)

Vị đệ tử lúc đó mới dừng lại: “Ồ, thì ra chiếc bát khi nãy vẫn chưa đầy”.

“Vậy bây giờ đã đầy chưa?” – vị thiền sư hỏi.

“Đầy rồi thầy ạ”, đệ tử trả lời.

“Vậy con tiếp tục đi lấy thêm chút nước đến đây”, thiền sư nói tiếp.

Người đồ đệ làm theo và đổ nước vào bát cho đến khi không còn một kẽ hở nào được nhìn thấy.

“Lần này đã đầy thật chưa?” – thiền sư lại hỏi.

Người đệ tử nhìn bát đã đầy nhưng không dám trả lời, vì anh ta không biết sư phụ còn có thể cho thêm cái gì khác vào chiếc bát đó.

Thấy vậy, thiền sư liền cười, nói: “Con đi lấy cho ta thìa muối đến đây”. Và rồi ông bỏ muối vào nước, mực nước trong bát không hề bị tràn ra ngoài.

“Con nói xem việc này nói lên điều gì?”.

“Con biết rồi, việc này nói lên rằng, thời gian chỉ cần dồn nén lại, chúng ta sẽ có…”.

Chưa dứt lời, vị sư phụ già lắc đầu, nói: “Đó không phải là điều ta muốn nói với con”.

Nói xong, ông liền đổ tất cả những thứ trong bát vào một cái chậu, để lộ ra một cái bát trống rỗng. Vừa chậm rãi làm, thiền sư vừa nói: “Lúc nãy chúng ta bỏ quả táo vào trước, bây giờ chúng ta làm ngược lại, con xem sẽ thế nào nhé”.

Nói đoạn, ông bỏ một thìa muối vào trong bát, sau đó đổ nước vào. Đổ đầy rồi, ông tiếp tục bỏ gạo vào, nước bắt đầu tràn ra. Và khi gạo đã được bỏ đầy bát, lão thiền sư nói với vị đồ đệ: “Con xem, bây giờ có thể bỏ táo vào bát không?”

Rồi ông tiếp tục giảng giải: “Nếu cuộc đời con là một cái bát, khi trong bát chứa toàn những thứ nhỏ nhặt như gạo, nước, vậy thì những thứ lớn hơn như quả táo chẳng hạn, làm sao con có thể bỏ vào bát được nữa?”. Nói đến đây, vị đệ tử trẻ tuổi mới thực sự hiểu hết ý đồ của thầy mình.

Cuộc sống vốn luôn như thế, luôn có những điều nhỏ nhặt thường ngày khiến bạn phiền não. Khi dồn các việc nhỏ nhặt vào tâm trí, chỉ khiến cho sự oán hận trong bạn ngày một lớn dần. Chính vì thế, bạn không thể nghĩ đến những việc quan trọng hơn, hay chỉ vì những điều nhỏ nhặt mà bạn lại đánh mất đi những thứ quý giá lớn lao trong cuộc đời.

Cuộc sống vốn dành cho những điều to lớn, không phải dành cho những điều nhỏ nhặt chiếm giữ. (Ảnh: Xinh Plus)

Muốn kiềm chế cơn nóng giận, muốn làm nên đại sự, hãy nghĩ đến những việc lớn hơn và bỏ qua những điều nhỏ nhặt

Tôi nhớ từng đọc một câu chuyện như thế này: Có một người thợ xây tường, khi bức tường đã hoàn chỉnh với 100 viên gạch nhưng chỉ có một viên gạch bị lỗi, vì vậy mà người thợ xây cho rằng bức tường thật xấu xí và không muốn ai đi qua nhìn thấy bức tường này.

Tuy nhiên bỗng có một người đi qua đó và khen bức tường sao mà chỉn chu đẹp vậy. Lúc này người thợ xây ngạc nhiên nhìn lại thì thấy 99 viên gạch còn lại đã tạo thành một bức tường rất vuông vức đẹp mắt mà ông không nhận ra, vì trước nay mắt ông chỉ để tâm đến viên gạch lỗi kia.

Tương tự như vậy, cuộc sống gia đình là dễ khiến ta sinh ra phiền não nhất, bởi người ta thường nói: “Càng thương bao nhiêu thì càng ghét bấy nhiêu”. Bên cạnh đó, trong cuộc sống hàng ngày cũng có rất nhiều va chạm giữa người với người, rất nhiều điều khiến ta rối bời.

Bởi sống trong cuộc đời, ai ai cũng phải vất vả ngược xuôi để có tiền quyền, danh lợi… Nhưng nếu có thể nghĩ đến những điều lớn lao hơn mà bạn cần làm trong kiếp sống này, thì bạn sẽ dần dần tự cởi mình khỏi sợi dây trói buộc ở chốn nhân gian với đủ loại dục vọng cám dỗ hay hỷ nộ ai lạc.

Có câu: “Nhân vô thập toàn, kim vô túc xích”, là con người thì chẳng ai hoàn hảo và sẽ có những khiếm khuyết riêng. Nhưng khi ta chỉ chú ý đến khuyết điểm của đối phương, thì lúc bị dồn nén lại, ta chỉ thêm phần mệt mỏi. Và đến một ngày chỉ cần một hành động nhỏ thôi, ta lại vô tình nổi cuồng phong làm đôi bên thêm phần tổn thương, mối quan hệ thêm phần rạn nứt… Và kết quả là, ta lỡ để vụt mất mối nhân duyên này để rồi hối hận mỗi khi nhìn lại.

Hãy trao đi yêu thương, thiện lành sẽ làm dịu tâm hồn bạn (Ảnh: Pinterest)

Đừng vì một cơn mưa, mà vội vàng cảm thấy ngày hôm đó là một ngày thiếu may mắn. Nhưng cũng đừng vì những tia nắng ấm áp mà vội vàng chủ quan rằng ngày hôm đó, chắc là sẽ không mưa.

Do đó việc được tu dưỡng bản thân và đề cao cảnh giới tinh thần là ý nghĩa nhất trong kiếp sống này. Khi nghĩ được như vậy bạn sẽ không bị những điều nhỏ nhặt thường ngày làm ưu phiền, mà trong tâm bạn sẽ tràn đầy lòng bao dung, sự điềm tĩnh và trí huệ. Đó mới là cảnh giới cao thượng mà con người cần hướng đến.

Nhã Thanh

Xem thêm: