Wednesday, 25 April 2018
Văn Hóa

Làm người biết cúi đầu mới không vấp ngã, biết nhường bước mới không phải thoái lui


Khi xưa chúng ta đến thế giới này, đó là vì không thể không đến. Sau này, khi chúng ta đi cũng là không thể không đi. Thế nên, cuộc sống vạn cảnh tùy tâm, vạn sự tùy duyên, ung dung tự tại ắt là người minh trí.

Cuộc sống thì có đủ vị đủ hương, chua cay, mặn ngọt, hồng lam, xanh tím, hợp vui, ly nhớ, tất cả chúng ta đều phải bước qua. Thế nên, làm vừa lòng người khác, không bằng làm vui chính mình, đi con đường mình chọn, sống cuộc sống mình muốn. Có thể lấy khổ làm vui, lấy gian nan làm điểm tựa, đây mới là bản lĩnh, là sống trọn kiếp người.

Bạn muốn trở thành người như thế nào? Cách nghĩ khác nhau, kết cục cũng khác nhau:

Lấy tiền làm trọng, ắt khổ cực bám theo, lấy con cái làm trọng, ắt phiền lụy khó tránh.

Lấy ái tình làm trọng, ắt tổn thương khó thoát, lấy so sánh làm trọng, ắt phiền não không thôi.

Còn nếu:

Lấy khoan dung làm điểm tựa, nhân ái sẽ đong đầy, lấy biết đủ làm thước đo, an lạc ắt kề bên.

Lấy cảm ơn làm hướng, thiện lương cuối con đường, lấy đức độ làm gốc, vạn phúc ắt nở hoa. Cuộc sống là hiện thực, trân quý điều mình có.

Cuộc sống là hiện thực, trân quý điều mình có. (Ảnh: eva.vn)

Khi nằm trên giường bệnh, chúng ta sẽ hiểu rằng, không điều gì đáng để sợ, bởi ai cũng sợ mình. Người thân sợ bạn mượn tiền, bố mẹ sợ bạn không khỏi. Lãnh đạo sợ không thể đi làm, phải tìm người thay thế. Bệnh viện sợ bạn không có tiền trả, luôn ước định túi tiền của bạn. Khi đó tính khí, sự kiêu ngạo đều không còn.

Cho nên, chăm sóc bản thân, đó là mới là điều quan trọng, không gì trân quý hơn bản thân mình. Khi bạn mệt, người khác chỉ có thể nói: “Mệt rồi thì nghỉ đi” chứ chẳng mấy khi có ai đó kêu: “Mệt rồi thì nghỉ đi, tiền đây cầm lấy mà tiêu”.

Cũng như khi bạn bệnh rồi nằm đó, người khác chỉ nói: “Bệnh rồi thì nên uống thuốc”, nhưng lại chẳng có mấy ai mua thuốc cho bạn. Khi điện thoại bạn hỏng, chỉ thấy người nói bạn thay máy chứ không thấy người thay máy cho bạn.

Cố gắng, chính là điều duy nhất chúng ta có thể tin tưởng, khi chúng ta không cố gắng thì không ai có thể cho chúng ta cuộc sống mà mình muốn.

Có những sự việc, nghĩ thông rồi chúng ta sẽ thấy, sống ở trên đời, mình chính là mình, khi đau, thì mình chúng ta biết, khi mệt cũng chỉ mình chúng ta hay. Người khác có đồng cảm thì người chúng ta có thể nương tựa sau cùng vẫn chỉ bản thân mình.

Trên đời, có những người có thể đợi, nhưng không thể ỷ lại, ghi nhớ trong tâm, nỗ lực, kiên cường đó là con đường duy nhất có thể giúp được mình. Trời mưa đất trơn, tự mình ngã tự mình đứng dậy.

Đường của mình, tự mình phải bước, mệt hay vui, cũng chỉ mình hiểu.

Nước mắt của mình, tự mình lau, mình không lau cũng không ai giúp.

Đừng vì chuyện cũ mà buồn, đừng vì người cũ mà đau, người đã quên ta, sao ta phải nhớ?

Người với người, gặp nhau là duyên đến, chia ly là duyên đi, phiền muộn hay không cũng nào thay đổi?

Người giả say thì gọi sao tỉnh được, kẻ muốn đi, giữ có ích gì, người muốn ở, đuổi chỉ mất công.

Người tưởng khôn mà hóa thành dại, thứ không có cứ mệt mỏi truy cầu, điều tồn tại thì thờ ơ xem nhẹ.

Người tưởng khôn mà hóa thành dại, thứ không có cứ mệt mỏi truy cầu, điều tồn tại thì thờ ơ xem nhẹ. (Ảnh: blogphatgiao.com)

Mặt trời lên cao, mặt trời lặn, trăng tròn trăng ắt khuyết, mỗi người đều theo đuổi cho riêng mình một cuộc sống viên mãn tròn đầy, nhưng hỏi trên đời việc đó có không? Khiếm khuyết tồn tại, hoàn mỹ thì không, kiếp nhân sinh muôn đời không thay đổi.

Kỳ thực, cuộc đời cũng như câu hát: “Tình chỉ đẹp những khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề”. Hoa đẹp nhất là khi hoa kia đang nở, nở hết rồi cũng là lúc hoa tàn.

Làm người biết cúi đầu thì không bao giờ bị va đầu, biết nhường bước thì không bao giờ phải lùi bước.

Vạn sự hư không, đến trong cát về với bụi, làm người hiểu được chữ Chân thì lòng nhẹ như mây, biết được chữ Thiện thì hạnh phúc đong đầy, thấm được chữ Nhẫn ắt muôn đời tự tại.

Minh Vũ

Xem thêm: