Thursday, 18 October 2018
Thiền

Sống trên đời hãy để niềm vui bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhỏ bé


Một ngày kia, trái tim, bộ óc và cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.

Trái tim cho rằng những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm chính mình bận rộn và yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được.

Đồng tình với trái tim, bộ óc cho rằng thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc.



Song tren doi hay de niem vui bat nguon tu nhung dieu don so nho be
 Ảnh minh họa. 

Nghe trái tim và bộ óc nghĩ vậy, cái lưỡi không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí rằng từ nay sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn.

Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.

Những lời cao siêu bay bổng ấy theo thời gian khiến cho mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông, không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những tháng hè nóng bức.

Tuy nhiên, những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ.

Thật không ngờ, cuối cùng những lời nói đơn sơ và chân thành ấy khi xuất hiện lại như những đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.

Bài học: Đôi khi con người ta tưởng rằng chỉ có những lời hoa mỹ mới là lời nói đẹp, mà quên rằng mục đích của việc nói là làm cho người ta hiểu và truyền đạt tư tưởng, tình cảm. Nếu nói văn hoa mà làm đối phương chẳng hiểu thì khác gì nín lặng, làm thinh.

Cuộc sống đôi khi cũng cần có điều gì đó mộc mạc chân tình để gắn kết những linh hồn người sống, nếu thế giới khắp nơi đều lạnh lùng, chai sạn thì thử hỏi con người sẽ là gì nếu không có tình người.