Friday, 16 November 2018
Thiền

Mắc nợ thứ này có nghĩa là bạn đang tự mình gieo nghiệp nghèo hèn


Vay tiền không trả là tự gieo nghiệp nghèo hèn

Về món nợ thứ nhất là tiền bạc. Theo lẽ tự nhiên, có vay thì có trả. Khi ta vay ai một món tiền nghĩa là ta đang nhận ở người đó một món nợ không chỉ đơn thuần là vật chất mà còn là ân nghĩa.

Thế nhưng ở đời, nhiều người vay tiền không muốn trả. Có người “xù nợ”, có người trả nợ nhưng lại mang niềm oán giận người cho vay. Theo các vị giảng sư, đó là cách họ đang gieo nghiệp nghèo cho mình mà không hề hay biết.

Thượng toạ Thích Chân Quang, trong bài pháp âm Nhân quả Giàu – Nghèo, giải thích về vấn đề nhân quả giàu nghèo trong bài pháp âm nhân quả giàu nghèo như sau: Giàu là do siêng năng giúp đỡ, bố thí người khác. Nghèo là do hà tiện, bỏn xẻn, ích kỷ, không chịu bố thí.

Theo lời giải thích này thì hành vi “vay tiền không trả”, hoặc “vay tiền không muốn trả” là một biểu hiện của tâm ích kỷ, tráo trở. Chiếu theo luật nhân quả trong đạo Phật thì hành vi đó chính là cách gieo nghiệp nghèo hèn cho mình. Nhanh thì cho đời này, muộn thì cho những đời sau.



Mac no thu nay co nghia la ban dang tu minh gieo nghiep ngheo hen
Ảnh minh họa. 

Không chỉ gieo nghiệp nghèo vì tâm ích kỷ mà còn gieo cả nghiệp gian truân trong đời vì tâm tráo trở như đã phân tích ở trên.

Về vấn đề nợ tiền bạc cũng như vậy, bất đắc dĩ thì mới phải đi vay. Người có đạo đức họ sẽ ăn không ngon ngủ không yên khi chưa trả được nợ. Còn người thiếu đạo đức thì thường họ không có cảm giác đó. Ngược lại với họ, vay được là mừng, còn không cần biết là khi nào sẽ trả. Khi nào người khác đòi nợ thì họ sẽ chây ì mặc cho “ân nhân” của mình đau khổ, tức giận thế nào.

Theo các chuyên gia, người sợ nợ vì thế cũng là người có đạo đức. Bởi nợ nào thì cũng phải trả, không trả cách này thì sẽ phải trả bằng cách khác. Bởi nhân quả không loại trừ ai.

Dân gian có câu nói truyền miệng rất hay đó là “tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát”. Câu này có ý nghĩa là dù yêu quý nhau đến cỡ nào thì vẫn nên minh bạch trong vấn đề tiền bạc. Tiền bạc là mồ hôi, là công sức lao động của mỗi người. Nếu vì yêu quý nhau, thân thiết nhau mà lợi dụng tiền bạc của nhau thì đến một ngày tình cảm cũng sẽ sứt mẻ.

Ngay cả anh em ruột thịt thì vẫn cần phải rõ ràng về vấn đề tế nhị này. Khoản nào vay thì rõ là vay và cần phải trả với tấm lòng biết ơn. Khoản nào cho, biếu hay tặng thì người cho không nên đòi người nhận một ngày nào đó trả ơn mà hãy vô tư theo cách “cho đi hạnh phúc chính là mang lại hạnh phúc cho mình”.

Nhưng đó là phía người cho. Còn phía người nhận thì bắt buộc không bao giờ được quên ân tình đó. Bởi món nợ đó không đơn thuần là nợ vật chất mà đó là món nợ ân nghĩa.

Sống ở đời, việc khó nhất là vay nợ

Sống ở đời, điều khó làm nhất là gì?

Đó chính là cho vay mượn.

Theo giáo lý nhà Phật, trong cuộc đời có 4 thứ tuyệt đối ta không nên mắc nợ, trong đó có tiền bạc.

Theo lẽ tự nhiên, có vay thì có trả.

Khi ta vay ai một món tiền nghĩa là ta đang nhận ở người đó một món nợ không chỉ đơn thuần là vật chất mà còn là ân nghĩa.

Thế nhưng ở đời, nhiều người vay tiền không muốn trả.

Có người “xù nợ”, có người trả nợ nhưng lại mang niềm oán giận người cho vay.

Theo các vị giảng sư, đó là cách họ đang gieo nghiệp nghèo cho mình mà không hề hay biết.

Sống ở đời, việc khó nhất là vay nợ

Người cho bạn vay nợ hay giúp đỡ khi bạn gặp khó khăn là người vô cùng đáng quý, nhất là ở xã hội bây giờ, con người ta chỉ biết sống cho mình.

Do đó, gặp người sẵn sàng giúp đỡ mình lúc khó khăn thì phải luôn ghi nhớ, trân trọng cả đời.

Hơn nữa, người cho bạn mượn tiền khi bạn cần chưa hẳn họ là người dư dả, nhưng vì tình nghĩa, vì lòng tốt mà người ta sẵn lòng giúp đỡ.

Thứ mà bạn mượn không đơn giản là tiền, mà đó còn là sự tin tưởng, là tấm lòng trân quý của người cho mượn đến bạn.

Hãy lấy đó là động lực để đầu tư đúng đắn vào tương lai, đừng nghĩ người ta giàu có cho mình vay vài đồng thì có xá gì mà tiêu hoang phí, không tính toán.