Friday, 19 October 2018
Thiền

Bài học về chữ “nhẫn” từ cha đẻ của tháp Eiffel


Bản thiết kế tháp Eiffel là đề án dự thi của kỹ sư Gustave Eiffel nhân dịp Hội Chợ Triển Lãm Quốc Tế tại Paris vào năm 1889, kỷ niệm 100 năm Cách mạng Pháp. Ban đầu, việc xây dựng tháp bị công chúng phản đối dữ dội, vì bị coi là chướng mắt, kỳ quái, phá hỏng vẻ đẹp của Paris hoa lệ.

Thậm chí, một nhóm kiến trúc sư và học giả đã ký vào văn bản phản đối việc xây dựng tòa tháp. Họ gọi công trình này là “vô dụng” và “quái dị”.

Một trong những người phản đối mạnh nhất là nhà văn nổi tiếng Guy de Maupassant (Mô-pa-xăng). Nhà văn này tuyên bố ông sẽ thường xuyên leo lên tháp Eiffel để ăn trưa, làm mọi người sửng sốt không hiểu. Khi được hỏi tại sao, Maupassant trả lời: “Vì đó là cách tốt nhất để không nhìn thấy cái chướng mắt do Tháp Eiffel gây ra”.



 Ảnh minh họa.

Thế nhưng vượt qua tất cả những lời chỉ trích, tháp Eiffel vẫn được xây dựng và khánh thành. Ngay từ những ngày đầu mở cửa đón khách tham quan, tháp Eiffel đã thu hút nườm nượp người đến Paris. Riêng năm 1889, đã có gần 2 triệu khách tham quan, đạt kỷ lục về du lịch trên thế giới vào thời điểm bấy giờ. Từ đó đến nay, tháp Eiffel càng ngày càng trở nên nổi tiếng, liên tục giữ kỷ lục về lượng khách tham quan, mang lại nguồn lợi kinh tế khổng lồ cho nước Pháp.

Tháp Eiffel đã trở thành biểu tượng kiêu hãnh của nước Pháp nói chung và của Paris nói riêng, đi vào hội hoạ, âm nhạc, văn chương, điện ảnh… Ngoài ra, tháp Eiffel còn được sử dụng với các mục đích quân sự và khoa học. Nhà phát minh trứ danh người Mỹ Thomas Edison đã trân trọng gọi Gustave Eiffel là “Ngài Eiffel, Công Trình Sư dũng cảm”.

Kỹ sư Gustave Eiffel và những người ủng hộ xây dựng ngọn tháp đã vượt qua áp lực từ dư luận để xây dựng nên một trong những công trình kiến trúc vĩ đại nhất thế giới, được người đời sau ca ngợi. Nếu lúc đó, Gustave Eiffel bị những lời chỉ trích làm cho nao núng và gục ngã, Paris giờ đây sẽ thiếu đi biểu tượng nên thơ kiêu hãnh của mình, người dân thế giới sẽ thiếu đi một danh thắng uy nghi tuyệt đẹp.

Do vậy:

Từ xưa tới nay, những người có thể nhẫn chịu được những lời chỉ trích mới có thể làm nên việc lớn. Một người muốn hoàn thành một việc tốt nào đó, thì phải vượt qua khó khăn tương ứng, việc càng có ảnh hưởng lớn thì độ khó khổ cũng càng cao. Cũng như một chiếc cây càng vươn cao thì càng phải đương đầu với gió lớn. Một toà nhà càng cao càng phải đương đầu với bão giông.

Chữ Nhẫn (忍) gồm có chữ tâm (心) ở dưới vì chữ đao tức dao (刀) ở trên. Chữ “dao” có hàm ý phải tôi luyện, mãi dũa mà thành.

Chữ đao (刀) này còn có thêm một nét gạch nữa thể hiện độ sắc bén của dao kề vào trái tim tức chữ tâm ở dưới. Ý nghĩa một con dao sắc bén cứa vào tim đối với người bình thường phải rất đau đớn quằn quại.

Thế nhưng chữ tâm nằm ở dưới chính là nền tảng của cả chữ “Nhẫn”. Tâm này vẫn bất động, dù dao kia có sắc đến đâu. Nếu tâm dao động thì không Nhẫn được, nếu tâm tĩnh thì càng nhẫn, càng bất động tâm càng thể hiện ra tâm Đại Nhẫn.

Chỉ người có tâm Đại Nhẫn mới làm thành được được việc to lớn, những ai sống chỉ vì tranh vì đấu, suốt đời sống trong ủy mị, dằn vặt và đau khổ, họ không thể làm được việc gì lớn lao cả.