Tuesday, 19 June 2018
Sức khỏe

Vợ chồng tôi ôm nhau khóc như mưa trong ngày ly dị


Nhiều người nói, phiên tòa xét xử giữa vợ chồng tôi là có một không hai ở nơi đây. Bởi chúng tôi ra tòa ly dị khi vẫn còn rất yêu nhau. Khi thấy chúng tôi dắt tay nhau đầy âu yếm bước vào phòng thẩm phán dự buổi hòa giải, vị thẩm phán gần như không tin vào mắt mình. Ông tưởng mình đã gọi nhầm người.

Sau khi nghe chuyện của chúng tôi, vị thẩm phán bỗng tỏ ra bối rối và dường như ông cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông nói với chúng tôi rằng, mấy chục năm làm thẩm phán, ông chưa gặp hoàn cảnh nào lại “cười ra nước mắt” như chuyện của chúng tôi.



Ảnh minh họa. 

Tôi và Vinh yêu nhau được 7 năm. Khi ấy chúng tôi là đôi bạn thân, cùng sinh hoạt trong đội văn nghệ dưới cùng mái trường cấp 3. Những buổi tập luyện hay những lần cùng nhau trở thành “cặp đôi” trên sân khấu đã làm nảy sinh tình cảm giữa hai người. Ngày vào đại học, tôi và Vinh tuy học khác trường nhưng tình cảm vẫn vẹn nguyên.

Sau khi cầm bằng cử nhân,cả hai quyết định tiến tới hôn nhân trong lời chúc mừng vui vẻ của cả gia đình, bạn bè. Những tưởng đó đã là cái kết viên mãn thì một chuyện không tưởng lại ập xuống đầu chúng tôi.

Cưới nhau gần 2 năm sau, bụng tôi chẳng thấy lùm lùm lên. Mấy tháng đầu chúng tôi còn kế hoạch vì tôi bận công việc. Nhưng ngay sau đó, vợ chồng tôi ‘thả” suốt mà chẳng có tin vui. Gia đình Vinh có hai anh em, nhưng Vinh lại là con trai duy nhất trong nhà. Chính vì thế áp lực phải có con nối dõi đè nặng lên vai chúng tôi.

Thấy vợ chồng tôi chẳng “xi nhê” gì chuyện con cái, mẹ chồng tôi sốt ruột. Bà đi ra đi vào nhắc khéo. Tôi cũng lo lắng chẳng kém. Nhiều khi thấy Vinh thẫn thờ, tôi cảm thấy như chính mình là người có lỗi. Nhưng không vì thế mà anh trách tôi nửa lời. Ngược lại, anh còn tỏ ra quan tâm, yêu thương vợ nhiều hơn trước. Có lẽ, chính bản thân anh Vinh cũng hiểu được nỗi khổ tâm mà vợ mình đang phải trải qua.

Mãi không có con, chúng tôi khăn gói ra Bệnh viện phụ sản Trung ương khám. Các bác sĩ ở đây kết luận, nguyên nhân khiến hai chúng tôi hiếm muộn con đều xuất phát từ cả hai người. Chỉ cần kiên trì điều trị, con sẽ “tìm về”. Nghe bác sĩ phân tích, vợ chồng tôi bước ra khỏi phòng khám với nụ cười trên môi, nắm chặt tay nhau trở về nhà mà trong lòng khấp khởi.

Oái oăm thay, trong thời gian này, mẹ chồng tôi vì thấy lâu chưa có cháu bế nên suốt ruột đi xem bói. Thầy bói phán rằng: “Do con trai bà không hợp mệnh, hợp tuổi với vợ của nó nên không thể nào có con được. Nếu bà muốn có cháu bế thì phải bắt con trai bà ly dị vợ rồi lấy người con gái khác….”.

Sau khi xem bói về, bà nhất quyết bắt con trai phải bỏ vợ để đi lấy người khác. Mặc cho vợ chồng tôi khổ sở thuyết phục. Chúng tôi cũng đưa giấy khám ở bệnh viện cùng lời khuyên của bác sĩ, nhưng bà dứt khoát không nghe. Bà bảo với anh Vinh rằng: “Giữa vợ và mẹ, anh hãy chọn đi. Nếu anh không bỏ vợ thì tôi sẽ chết cho anh xem, lúc đó anh đừng có hối. Anh chỉ có một người mẹ thôi đấy…”

Tin liên quan

BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC: Hãy yêu chồng như yêu con cái của mìnhChồng đại gia quỳ xuống xin vợ trẻ đừng ly hônSắp lìa xa cõi đời, người yêu cũ muốn gặp lại tôi…

Bà nói là làm, có hôm bà đã mua lọ thuốc sâu về và nói, nếu Vinh không theo ý bà, bà sẽ chết bất cứ lúc nào. Chúng tôi gần như chết đứng. “Bên tình, bên hiếu” khiến anh suy sụp nhiều ngày liền. Thương anh, tôi khuyên chồng nên nghe theo lời mẹ.

Thế là chúng tôi viết đơn ra tòa ly dị. Trong buổi hòa giải lần hai, vị thẩm phán có mời thêm mẹ chồng tôi lên tòa án để thuyết phục. Hỏi về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, chính mẹ của Vinh cũng thừa nhận tôi là người dâu hiếu thảo, biết trên biết dưới. Song bà vẫn bắt con trai phải ly hôn bởi bà “sốt ruột muốn có cháu bế”.

Bước ra khỏi tòa, vợ chồng tôi ôm nhau khóc nức nở. Ai nhìn cũng mủi lòng và lên tiếng trách mẹ chồng tôi.

Mới đó, cũng đã 2 năm rồi, lòng tôi vẫn chưa thể nguôi ngoai. Còn chồng tôi thì đã cưới người con gái khác theo sự sắp đặt của mẹ. Họ cũng đã có với nhau một đứa con…Tôi thì vẫn ở đây, ôm trong lòng nỗi đau khổ này.



Xem nguồn